Sự Ăn Năn Thật

116

(E-xơ-ra 10:11a)

E-xơ-ra “vừa khóc, vừa xưng tội và sấp mình” trước Chúa, tấm lòng cầu nguyện khẩn thiết của ông đã thức tỉnh nhiều người. Họ cũng “khóc nức nở.” Cuối cùng, Sê-ca-nia đại diện dân chúng xưng tội và đề nghị một giải pháp bày tỏ lòng ăn năn thật, đó là “lập ước với Đức Chúa Trời chúng ta, đuổi hết thảy những người nữ kia và các con cái của họ đã sinh ra, y như lời chỉ giáo của chúa tôi và của các người có lòng kính sợ điều răn của Đức Chúa Trời chúng ta; khá làm điều ấy theo luật pháp”.

E-xơ-ra thấy giải pháp đó là việc phải làm nên đứng dậy yêu cầu mọi người lập lời thề sẽ làm theo lời ấy. Rồi ông truyền lệnh cho những người được hồi hương khắp xứ Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, trong ba ngày phải về Giê-ru-sa-lem nhóm họp đông đủ. Ai bất tuân sẽ bị truất khỏi hội chúng. Giải pháp có vẻ cứng rắn và gây đau khổ cho nhiều gia đình, nhất là những gia đình đã có con. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu tầm quan trọng về dòng dõi thánh của dân tộc được Chúa chọn là dân tộc Y-sơ-ra-ên. Vì vậy, họ cần phải phân rẽ trọn vẹn chứ không thể có giải pháp phân rẽ nửa vời. Điều này cũng cho thấy, hôn nhân gia đình rất quan trọng, nếu đi sai đường lối Chúa sẽ đưa đến hậu quả rất lớn.

Sê-ca-nia nói với E-xơ-ra rằng, chúng ta phạm tội với Đức Chúa Trời nhưng vẫn còn hy vọng cho Y-sơ-ra-ên. Hy vọng đó là khi dân Chúa ăn năn thật thì sẽ được tha thứ và phục hồi. Ăn năn thật không phải chỉ là sấp mình, khóc lóc xưng tội, nhưng là xưng tội với hành động thay đổi cặp theo, tái lập giao ước với Chúa, quyết tâm sống theo Lời Chúa dạy. Dân Chúa đã vi phạm luật pháp, cưới gả với các dân trong xứ, nay họ ăn năn thật không phải chỉ khóc lóc xin Chúa tha thứ mà không có hành động phân rẽ với những người vợ ngoại bang họ đã cưới. Đây là điều chúng ta lưu ý, vì nhiều người phạm tội, rồi nói mình ăn năn, bắt mọi người phải tha thứ nhưng chính họ không cho thấy có một hành động thay đổi nào để chứng tỏ sự ăn năn thật. Muốn được Chúa tha thứ, chúng ta phải có sự ăn năn thật. Sau lệnh triệu tập của E-xơ-ra, dân chúng họp lại tại quảng trường trước Đền Thờ, họ run sợ về việc làm tội lỗi của mình và trước cơn mưa rất lớn khác nào cơn giận của Đức Chúa Trời trút xuống. E-xơ-ra công bố tội lỗi của họ đã phạm và yêu cầu hãy xưng tội với Chúa, làm ngay điều Chúa muốn là phân rẽ khỏi các dân tộc và với những người vợ ngoại bang họ đã cưới. E-xơ-ra thành lập một ủy ban để tra xét danh sách những người phạm tội. Gần ba tháng làm việc, họ trình danh sách hơn một trăm người gồm các thầy tế lễ, người Lê-vi, và dân chúng đã cưới vợ ngoại bang.

Có nhiều điều chúng ta học được qua cách giải quyết tội lỗi của E-xơ-ra. Ông vạch rõ tội lỗi công khai trước mọi người và khẳng định rằng, muốn được tha thứ thì phải thực hiện điều hài lòng Đức Chúa Trời, ông không để ý riêng và cảm xúc của mình chi phối việc xét xử. Ngoài ra, E-xơ-ra hoàn toàn không thiên vị, không du di, không làm nửa vời. Dù thầy tế lễ hay người Lê-vi, khi phạm tội cũng phải xét xử như thường dân, không ai được hưởng ưu tiên và cũng không giấu bớt tội của cấp lãnh đạo. Trong danh sách những người cưới vợ ngoại bang, mọi thành phần đều bị nêu tên công khai. Tội lỗi của mọi người đã phạm là nghiêm trọng, ông nhận biết cơn giận rất lớn của Đức Chúa Trời, việc sống pha lẫn đưa đến hậu quả rất tai hại và ảnh hưởng lâu dài, nên ông quyết giúp những người phạm tội thực tâm ăn năn, quay trở lại làm điều đẹp ý Đức Chúa Trời. Muốn Hội Thánh Chúa ngày nay thật sự thánh thì không thể dung dưỡng tội lỗi. Mọi tội lỗi dù của con dân Chúa hay của cấp lãnh đạo đều phải giải quyết dứt khoát trong tinh thần “làm điều đẹp ý Ngài”.

Khi phạm tội, xin Chúa cho chúng ta không quanh co nhưng bày tỏ lòng ăn năn thật với hành động thay đổi để được Chúa tha tội.